Thợ săn SSS đi vào cõi chết - Chương 40: Chân tướng của Quỷ Vương (Phần 2)

 

Rồi một ngày nọ.

Phù thủy nắm lấy tay Kim Gongja. Cô ấy không biết, nhưng có 100 vết đen trên lòng bàn tay anh.

“Vừa rồi…”

 

Giọng của Phù thủy run lên.

 

"Tôi vừa kiểm tra. Kim Gong-ja ơi. Không một…"

 

Bàn tay của Phù thủy đang run rẩy trên tay anh.

 

"Không ai chết."

 

Cô bật khóc.

 

“Ngay cả Vạn Điện cũng đã kiểm tra … có một số kẻ ngu ngốc bị trúng tên, nhưng… nhưng. Không ai chết cả ”.

 

Hắc Long Hội

 

Bang hội đứng đầu kể từ ngày đầu của Tháp.

 

Hắc Long Hội được cai trị bởi thợ săn Hạng 2. Hắc Phù Thủy đã thách thức tầng 10 hàng chục lần. Mỗi lần như vậy, cô ấy đều thất bại. Cô ấy đã thất bại, nhưng cô ấy luôn đưa những người thợ săn trở lại một cách an toàn.

 

Cô ấy là một người như vậy.

 

"Cảm ơn anh…"

 

Cô ấy đang gục đầu vào ngực anh.

 

"Rất cám ơn anh…"

 

Phù thủy đã bật khóc.

 

Cô ấy cũng đang cười.

 

Cảnh tượng đó làm anh muốn sống nhiều hơn một chút.

 

Và vì thế.

 

Thời gian lại tiếp tục trôi.

 

“Ngươi dám!”

 

Khoảnh khắc trái tim Kim Gongja đập thình thịch, anh vung kiếm.

 

“Ngươi dám tự mình ngăn cản ta! Không cần bất kỳ sự giúp đỡ nào từ đế chế ư?!”

 

"Đúng."

 

Đó là một cánh đồng rộng lớn.

 

Trong thế giới mà thời gian đã ngừng trôi.

 

Kim Gongja chĩa kiếm vào kẻ thù của mình với trái tim đập thình thịch.

 

"Ta đã nói rồi, một chiến binh phải tự mình chiến đấu."

 

“Đồ ngu xuẩn”

 

Quỷ Vương tức giận gầm lên.

 

Hắn không có tên. Hắn không có hình dạng. Có thể gọi hắn là một cái bóng. Bóng đen nâng một thanh kiếm đỏ rực như máu. Không khí rung chuyển không ngừng và anh đang ở trong tầm chém của thanh kiếm.

 

 

Ta sẽ băm nát ngươi!”

Cuộc tấn công tiếp theo.

Nhưng hôm nay, mọi thứ đã thay đổi.

 

Quỷ Vương vung thanh kiếm đỏ của mình. Có tiếng gương vỡ và ánh sáng lóe lên.

 

"-Xin lỗi, Kim Gong-ja."

 

Ai đó đáp nhẹ xuống bên cạnh anh.

 

Mái tóc đen bay trong gió.

 

“Tôi muốn ở lại đại sảnh theo lời anh. Nhưng tôi không thể chịu đựng được nữa. ”

 

Chủ nhân của Hắc Long Hội.

 

Phù thủy nhếch một khóe miệng.

 

“Tôi cảm thấy mình sẽ chết nếu ở lại đó lâu hơn nữa. Vì vậy, tôi đến đây để chơi cùng anh. Ái chà… Anh đang chơi một mình ư?? "

 

"Ờ… Trò chơi đánh nhau ấy mà."

 

"Có vui không?"

 

Kim Gongja bật cười.

 

"Vui lắm."

 

"Tôi đoán vậy. Con ma thú có vẻ đáng để săn đấy. "

 

5 chiếc gương bay đến.

 

“Tôi không thể để anh giành hết niềm vui cho riêng mình đâu. Cho tôi tham gia với."

 

“Chà. Cô giành sân khấu của tôi sao?? "

 

“Anh không biết ư? Lấy con mồi của người khác là ngon nhất. "

 

"Tôi đồng ý với điều đó."

 

“Các ngươi” -  Quỷ Vương gầm gừ. Nó không thể cười được nữa.

 

"Lấy làm tiếc -" – Kim Gongja nhấc kiếm lên - “Ta muốn tự mình chăm sóc ngươi. Nhưng nếu ngươi muốn hành động đúng truyền thống, thì ta đành để bạn bè tham gia cùng vậy. "

 

“Tên ngạo mạn!” – Cái bóng của Quỷ Vương sôi lên –“Ta sẽ không dùng thanh kiếm này để giết ngươi nữa! Ta sẽ cho ngươi nếm mùi tuyệt vọng!”

Cái bóng tan chảy và Nước thải rơi xuống đất.

 

Cứ như nguồn nước là vô hạn, nước thải không ngừng đổ xuống đất, và biến cánh đồng thành màu đen.Như thể một cái bóng lớn đã bao phủ trái đất.

 

“Trỗi dậy!”

 

Ọc ọc

Ục ục

 

Bóng đen sôi sùng sục và nổi bọt.

 

-Kirrrrk!

 

-Keeek, Kiiii!

 

Từ bong bóng, những con quái vật trồi lên.

Một số bong bóng trở thành golbin, và một số trở thành Orc.

 

Chúng cựa mình.

Khi bong bóng vỡ, hàng ngàn con quái vật đang vây quanh họ.

 

-Kwwwooooo!

 

Lũ quái vật kêu lên dữ dội.

 

"Chuyện này…"

 

Phù thủy cau mày sau khi nhìn quanh cô ấy.

 

“Chúng ta không thể xử lý được chuyện này! Kiếm Vương, ông làm gì đi chứ? Đừng có đứng đó ngắm nghía như thể mình không liên quan!”.

 

“Tôi muốn xem thêm một chút. Chàng trai trẻ đó mới chiến đấu chưa đầy 30 giây mà. Ai mà ngờ rằng tên khốn kia lại triệu hồi quái vật ” – Kiếm Vương thở dài.

 

Ông đã quan sát anh khoảng 30 giây, nhưng với Kim Gongja, đó là hơn 30 tuần.

 

"Đúng rồi. Tôi đinh nhờ nhờ ông giúp đỡ sau một phút, nhưng mà…”.

 

Kim Gongja mỉm cười, nhìn vào khuôn mặt ông già.

 

“Mấy người điên rồi… dù sao. Kim Gong-ja, nắm tay tôi. Chúng ta phải ra khỏi đây. Kiếm Vương! Đến đây luôn đi. Ông không thấy lũ quái vật kia à? "

 

Phù thủy hét lên và chìa tay ra cho Kim Gongja.

 

"Không. Không sao đâu. "

 

Nhưng Kim Gongja không nắm lấy tay cô ấy.

 

Phù Thủy cau mày, nhìn Kim Gongja một cách kỳ lạ.

 

Thay vì trả lời cô ấy, anh lặng lẽ thì thầm.

 

“Triệu hồi Ma quân.”

 

“!!!” -Quỷ Vương bối rối trong giây lát – “Ngươi. Ngươi vừa nói gì…?”

 

Nhưng đã trễ.

 

[Kỹ năng của bạn đang được kích hoạt.]

 

Tháp đã xác nhận kỹ năng của anh.


***


Nó trở nên lớn hơn.

 

Một con ếch ... phải. Giờ nó biết nó đã ăn một con ếch.

Sau đó nó đã ăn rắn, rồi ăn đại bàng.

 

Là một chú ếch, nó cảm nhận được niềm hạnh phúc khi được chạm vào mưa.

 

 

Là một con rắn, nó cảm nhận được niềm hạnh phúc khi được trượt trên mặt đất.

 

 

Là một con đại bàng, nó cảm nhận được niềm hạnh phúc khi được thả mình lên bầu trời.

 

Nó đã biết về hạnh phúc của bầu trời và mặt đất.

 

-Krrrng.

 

Rồi, nó trở thành một con sư tử và nhận ra niềm hạnh phúc của việc giết chóc.

 

Thịt của một con nai rất ngon. Mùi hương của nó rất dễ chịu. Khoảnh khắc nó cắm răng vào cổ con nai, nó cảm nhận được vị con tuyệt vời của thức ăn.

Nó sẽ tận hưởng cảm giác sung sướng như thế này, nếu như không có một sinh vật ồn ào nào đó.

 

“Kyaaaa!”

 

Sinh vật sống bỏ chạy.

 

Theo bản năng, nó đuổi theo sinh vật sống.

 

« Cứu tôi với…! Cha! Cha! Cứu con! »

 

Sinh vật sống kia thật là ồn ào và chậm chạp. Thứ đóthậm chí còn nằm xuống mặt đất.

 

Sinh vật đó đang làm gì vậy?

 

Nó không biết về khái niệm "ngã". Vì nó đã bay trên bầu trời và trượt trên mặt đất. Đó là lần đầu tiên nó gặp một sinh vật ngu ngốc tự ngã trên đôi chân của mình.

 

" Con không muốn chết! Cha! Cứu con… "

 

Trước khi tiếng ồn ào trở nên to hơn, nó há mồm và cắn mạnh.

Máu chảy ra giữa các kẽ răng. Khi miệng nó đầy máu, nó ngừng lại một lúc. Nó đã bị sốc.

 

Thơm ngon làm sao!

 

Mùi hương này là gì ?!

 

Nó trở nên phấn khích. Nó cắm răng vào vật thể sống và cố gắng nuốt chửng mọi thứ. Máu… .. da… .., xương! Ngay cả ruột. Ngay cả quần áo ! Mọi thứ thật dễ chịu.

Càng ăn, chân sau của nó càng ngắn, và chân trước của nó dài ra.

 

Bàn chân sau của nó là chân, và bàn chân trước của nó trở thành cánh tay. Bờm của sư tử biến thành tóc.

 

Tất cả chỉ diễn ra trong tích tắc. Nó thản nhiên ăn những thứ còn sót lại của sinh vật. Khi nó ăn đến những miếng cuối cùng, những ký ức về sinh vật sống lại tràn về.

 

- ···.

 

Hóa ra, nó vừa ăn một nhân loại.

 

Nhân loại kia sinh ra ở một ngôi làng nông thôn. Nhân loại đó lớn lên trong khi nhận được tình yêu thương của gia đình. Nhân loại không thiếu bất kỳ tình yêu nào. Nhưng vẫn thiếu một cái gì đó.

 

Đó là sức khỏe.

 

Nhân loại đó bị Bệnh.

 

Không có cách nào chữa khỏi bệnh cho đứa trẻ ở ngôi làng nông thôn này. Ngay cả khi có cách, cha mẹ nó cũng không có tiền.

Trong gia đình đứa trẻ này, nhiều người đã chết. Và đứa trẻ này không chịu chết khi nằm trên giường.

 

-Con muốn đi bộ cho đến khi không thể nữa!

 

-Con muốn hít thở không khí bên ngoài dù chỉ là một chút.

 

Đó là một sai lầm.

 

Đứa trẻ  đã đi quá xa. Đứa trẻ muốn xem mình có thể đi được bao xa trước khi chết.

 

Và đứa trẻ đã được chào đón bằng cái chết. Trong dạ dày của nó.

Thế rồi…

“Estelle! Trời ơi! Con bé này!’

 

Nó ngạc nhiên. Có nhiều nhân loại chạy tới.

 

“Con đây rồi! Con ơi!”

“…”

Nó bối rối. Nó không còn là chính nó nữa.

 

“Ta đã nói không được tự ý bỏ đi! Gần rừng rất nguy hiểm. Nhỡ bọn thú xông ra thì sao… Nhưng sao quần áo con đâu rồi?”

 

Cô gái nhỏ - à không, nó mở miệng.

 

“Cha.”

 

  đã cười.

 

“Con nghĩ bây giờ con khỏe mạnh rồi”.

 

Estelle.

 

Đó là cái tên đầu tiên của Quỷ Vương.

 

Link nhóm: https://www.facebook.com/groups/397757778223015/

Note: Đề nghị các bên leech truyện chậm 1 ngày. Ghi nguồn: Nhóm Moonsnovel.

Mục lục: 

Chương 42

Chương 41 - Phần 2

Chương 41 - Phần 1

Chương 40 - Phần 4

Chương 40 - Phần 3

Chương 40 - Phần 2

Chương 40 - Phần 1

Chương 39

Chương 38

Chương 37

Chương 36

Chương 35

Chương 34

Chương 33

Chương 32

Chương 31

Chương 30

Chương 29

Chương 28

Chương 27

Chương 26

Chương 25

Chương 24

Chương 23

Chương 22

Chương 21

Chương 20

Chương 19

Chương 18

Chương 17

Chương 16

Chương 15

Chương 14

Chương 13

Chương 12

Chương 11

Chương 10

Chương 9

Chương 8

Chương 7

Chương 6

Chương 5

Chương 4

Chương 3

Chương 2

Chương 1


No comments

Powered by Blogger.