Thợ săn SSS đi vào cõi chết - Chương 10: Thành viên danh dự

 


Tình huống khó chịu nhất khi bạn thức dậy vào buổi sáng là gì?

 

Có phải là chuông báo thức của điện thoại? Là cơn uể oải vì buồn ngủ?

 

“Thức dậy! Mau tỉnh dậy!”

 

“Trời ạ, vì Chúa, cho tôi ngủ thêm một chút thôi mà…”

 

[Nếu cậu không thức dậy ngay bây giờ, ta sẽ hát một bài truyền thống của quê hương ta đấy! Giọng ca của ta có thể khiến 30 người òa khóc đấy, biết không?]

 

Để Mị nói cho mà nghe. Tình huống tồi tệ nhất là khi có một con ma bay quanh nhà bạn.

 

[Nhìn xem, sáng bảnh mắt rồi mà cậu vẫn còn trên giường!]

 

"Mấy giờ rồi?"

 

Kim Gongja mở to mắt và nhìn vào điện thoại của mình.

 

Trên màn hình, dòng chữ 4:01 sáng hiện ra.

 

"Mới 4 giờ sáng thôi mà, tên khốn điên rồ này!"

 

“Thì sao? Bốn giờ sáng là lúc giun thức dậy và bắt đầu đi kiếm ăn. Chú mày yếu như giun ấy, chú mày nên dậy sớm hơn nữa cơ”.

“Chà. Tôi luôn thắc mắc tại sao Kiếm Vương lại thức dậy từ lúc 4h sáng để luyện tập. Không phải vì ông ấy chăm chỉ, mà là vì ông anh quá ồn ào! ”

 

“Ờ đúng! Ta đánh thức cậu dậy vì ta cảm thấy buồn chán, được chưa? Dù sao, nhờ thế mà cậu có thể bạn đứng dậy và luyện tập ngay bây giờ. Hãy biết ơn vì điều đó. Nào, cúi xuống và cảm ơn ta đi.

 

“Cúi cái con khỉ, tôi muốn giết ông quá…”

 

“Hehee. Ta đã chết rồi nên cậu không thể giết ta. Nếu khó chịu quá thì cậu có thể tự giết mình. Ah, nhưng cậu thậm chí không thể chết. Đệt. Thằng khốn thây ma. Ta nghĩ ra ròi, từ nay ta sẽ gọi cậu là Kim Zombie chứ không phải Kim Gongja.

 

"Chết tiệt."

Khuôn mặt Kim Gongja tối sầm.

 

Anh quyết định mặc bộ đồ thể thao ra khỏi căn hộ. Bởi vì trong căn phòng nhỏ, con ma kia nói liên hồi và Kim Gongja thực sự không thể chịu đựng được nữa. Để khỏi phát rồ, Kim Gongja rời nhà và bắt đầu chạy bộ dưới bầu trời bình minh.

 

“Hộc, hộc…”

 

Ê, Kim Zombie. Ta nhắc nhé, chú mày thực sự không có tài năng nào ngoài sức mạnh ý chí của mình.”

 

Bae Hu-ryeong lơ lửng bên cạnh Kim Gongja.

 

“Ta muốn  dạy cậu từ những thứ cơ bản. Nhưng cậu thậm chí còn yếu đuối hơn cả những võ sinh ở dưới đáy. “

 

Đã ba ngày trôi qua kể từ khi Kim Gongja sao chép kỹ năng [Chòm sao kiếm] từ Kiếm Vương. Sau hôm đó, Kim Gongja đã giết Yoo Soo-ha một lần nữa, và tránh gặp Kiếm Vương. Bây giờ, anh đang luyện tập theo một lịch trình mà Bae Hu-ryeong đã tự đặt ra.

 

“Về tài năng, cậu đang ở dưới vực thẳm. Như kiểu cái hố đen ý. Nghe thật là ngầu. Ta ghen tỵ với cậu đó!”

 

“Huk… khi tôi đang chạy, ông đừng có chế nhạo tôi… hộc! Hộc!”

“Để thoát khỏi hố đen, cậu cần một giáo trình đặc biệt. Và để đi theo giáo trình đặc biệt, cậu sẽ tốn kha khá tiền đấy” - Bae Hu-ryeong bật cười – “Đi mua vé số nào, Zombie.”

 

 

Có một Bang hội tên là Sangryun.

 

Tên thường gọi của nó là Liên Hiệp thương gia. Chủ hội là thợ săn xếp hạng thứ ba, thường được gọi là 'Nữ Bá tước'.

 

Như đã đề cập trước đây, cô ấy là người duy nhất có thể gửi và nhận những thứ từ thế giới bên ngoài. Nhờ khả năng này, Liên hiệp Thương gia đã kiểm soát được nền kinh tế trong tháp.

 

"Xin chào."

 

“Vâng, chào mừng quý khách đã đến với Sangryun. Tôi có thể giúp gì cho anh?"

 

“Tôi đến đây để nhận tiền thắng xổ số ”.

 

Bang hội Sangryun ở thành phố Babylon là người duy nhất phát hành vé số.

 

"Ah. Quý khác đã trúng xổ số ? ”

 

"Vâng đúng vậy."

 

"Xin chúc mừng!"

 

Nam nhân viên đeo tai mèo cúi đầu về phía anh, nụ cười tỏa nắng trên khuôn mặt.

 

«  Này, ta luôn tò mò về bộ trang phục kia. Tại sao họ đeo tai mèo vậy ? » - Bae Hu-ryeong hỏi.

 

"Nghe nói chủ hội Sangryun thích mèo."

 

« Cô ta thích mèo nên bắt mọi người đeo tai mèo? Cô ta chắc chắn là một con mụ biến thái. Ta đảm bảo đó ».

 

"Điều đó có quan trọng không?" – Kim Gongja thở dài.

 

 

Tất nhiên nhân viên bán hàng không đeo tai mèo theo ý muốn của họ. Đơn giản là họ không có sự lựa chọn nào cả. Dù là tai mèo hoặc râu gián, nếu Chủ hội yêu cầu thì họ phải làm theo thôi.

 

“Xin lỗi quý khách nhưng anh đã kiểm tra kỹ chưa ? Anh không thể nhận giải thưởng nếu vé đã phát hành quá lâu ».

 "Anh yên tâm. Đó là vé từ tuần trước. "

 

"Thật tuyệt!"

 

Đó là một tờ vé số mà Kim Gongja đã mua ngay sau cuộc thảo luận với Bae Huryeong.  Đằng nào anh cũng muốn trúng số một lần, và Bae Huryeong bảo rằng anh cần chút tiền làm vốn.

 

“Vậy thì tôi sẽ bắt đầu quá trình nhận dạng và xác minh. À, quý khách đoạt giải mấy ? ”

 

"Giải nhất."

 

"Hả?"

 

Người bán hàng giật mình.

 

"Tôi đã đoạt giải nhất."

 

“…”

 

"Đây, anh kiểm tra đi."

 

Giải nhất của Xổ số Hạnh phúc Sangryun trị giá tới 53.000 đồng vàng. Nếu Kim Gongja quy đổi ra đơn vị tiền tệ của quê hương mình, số tiền đó sẽ là 5,5 tỷ won.

 

« Hehe, kiếm tiền dễ quá phải không?”

 

Giọng nói của Bae Hu-ryeong vọng vào tai Kim Gongja.

 

Với vẻ mặt hoảng hốt, nhân viên bán hàng đột nhiên nói.

 

“… Tôi sẽ đi xác nhận dãy số này, quý khách có thể đợi một chút không ? Tôi sẽ mời quản lý ra gặp ngài. ”

 

"Vâng, xin mời."

 

Người nhân viên vội vã đi vào khu văn phòng của tòa nhà. Kim Gongja có thể cảm thấy mọi người đang nhìn trộm anh, xì xào và bày tỏ sự ghen tị của họ.

 

« Này Kim Zombie, liệu có ổn không? Ta e rằng cậu sẽ bị đâm chết trong một con hẻm tối tăm…”

 

"Tôi đã có kế hoạch rồi." - Kim Gongja nhún vai - “Hơn nữa, che giấu cũng vô ích”

 

Danh tính của những người trúng xổ số đều được công bố. Thiên Hỏa đế cũng vậy, mọi người đều biết chuyện hắn trúng xổ số tới hai lần liên tiếp.

 

"Đằng nào cũng lộ diện, thì lộ luôn cho xong."

 

Khi Kim Gongja trúng số, anh ta lập tức bị ám sát. Chủ hội Sangruyn không thích chuyện đó đâu.

Một lúc sau...

 

“Cảm ơn quý khác đã đợi. Tôi là Arthur Taylor, quản lý ở đây. ”

 

Một người đàn ông ăn mặc chuyên nghiệp và chỉnh tề đã xuất hiện. Ông hơi cúi đầu chào Kim Gongja. Lời chào của ông ấy rất lịch sự. Tuy nhiên, ông ấy cũng đeo tai mèo trên đầu.

 

“Tôi được mệnh danh là ‘Kẻ Giữ Két ’. Ngài có thể gọi tôi bằng biệt danh đó cũng được”.

 

“Con tôi là Kim Gong-ja. Tên của ông khá hợp với Hội này nhỉ”.

“Haha! Tôi cũng thường nghe những lời đó. Nào, chúng ta hãy lên lầu thôi. "

 

Kẻ Giữ Két  cười rạng rỡ.

 

Vì anh ta có một biệt danh, nên chắc chắn là ông ta nằm trong top 300 Thợ săn. Nhưng mặc dù Kim Gongja chỉ là một thợ săn hạng F, Kẻ Giữ Khóa vẫn rất lịch sự với Kim Gongja.

 

“Sao phải ngẩn ngơ thế. Ông ta lịch sự là chuyện đương nhiên, cậu là khách hàng có 50.000 đồng vàng cơ mà!”

 

Con ma lại lên tiếng một lần nữa.

 

“Này Zombie, cậu có biết ta đang nghĩ gì không? Cậu rất dễ bị tang bốc vì cậu chưa bao giờ được đối xử tử tế. “

“…”

“Mấy hôm trước khi ta khen cậu, trông cậu rất xúc động. Aigooo, ta thương cậu quá đi”.

 

'Ông im đi một lúc được không?’ – Kim Gongja làu bàu.

 

“Nào nào, đừng quá tin người như vậy, cậu nhóc. Hãy học ta này. Hãy nghi ngờ tất cả mọi người trên đời. Hãy tin rằng tất cả mọi người là đối thủ của cậu”.

 

Kim Gongja cảm thấy Yoo Soo-ha và Bae Hu-ryeong rất giống nhau. Họ thậm chí còn có biệt danh tương tự. Một người là Hỏa Đế và người kia là Kiếm Đế. Có lẽ tất cả những người được gọi là 'Hoàng đế' đều bị tâm thần không ?

 

“Chà, ngài Kim Gong-ja. Tôi xin lỗi, có chuyện gì vậy ..? ” – Kẻ Giữ Két  hỏi trong khi hướng dẫn Kim Gongja lên cầu thang. Dường như ông ấy sợ rằng mình đã làm sai điều gì đó.

 

Kim Gongja vội vàng trả lời : “À, không. Tôi chỉ suy nghĩ chút thôi”.

"May quá » - Người giữ két thở phào nhẹ nhõm - “Nhìn ngài đăm chiêu nên tôi hơi lo lắng, không biết có làm gì khiến ngài phật ý không. Haha…”

Người đàn ông này… ông ấy có phải là một thiên thần không?

 

Trong khi Kim Gongja rưng rưng xúc động, Bae Huryeong cằn nhằn: “Nhìn xem kìa, tên khờ này thật là dễ dãi”.

Kim Gongja phớt lờ con ma loạn thần đang làu bàu sau lưng mình, và theo Kẻ Giữ Két  đi vào phòng VIP.

 

Những đồng tiền vàng đã được chất đống trên bàn.

 

Kẻ Giữ Két lại mỉm cười.

 

"Đây là tất cả số tiền mà khách hàng Kim Gong-ja sẽ nhận được."

 

"…Wow."

 

Hơn 50.000 xu vàng!

 

Những đồng tiền vàng lóe sáng và làm cả căn phòng rực lên. Chỉ nhìn chúng thôi cũng khiến trái tim Kim Gongja se lại. Một cảm giác lạ lẫm tràn ngập trong timKim Gongja.

 

 “Ngài có thể lấy tất cả những đồng tiền vàng này, hoặc thuê một két tiền ở chỗ chúng tôi. Ngài nghĩ sao??"

 

"À…”

 

Kim Gongja chớp mắt và nuốt nước bọt.

Với số tiền này, anh có thể sống một cuộc đời thoải mái và an nhàn. Nếu đó là mục tiêu của cuộc đời anh, thì anh đã thành công rồi!

Nhưng mục tiêu của Kim Gongja là đứng trên đỉnh cao. Trở thành một thợ săn phá đảo Tòa tháp này. Tiền chỉ là một phương tiện để đạt được mục tiêu đó.

 

[Trở thành một người đàn ông kiểm soát tiền bạc, không phải một người đàn ông bị kiểm soát bởi tiền bạc]

 

Lấy lại bình tĩnh, Kim Gongja chậm rãi gật đầu.

 

"Tôi sẽ thuê két và gửi tại đây."

 

"Ah. Một lựa chọn rất khôn ngoan! ” - Kẻ Giữ Két vui mừng gật đầu - “Tôi luôn khuyên những người chiến thắng làm như vậy. Dù các vị muốn nắm giữ tất cả của cải trong tay, nhưng đó là điều khá mạo hiểm. Rốt cuộc, trong tháo có rất nhiều người có ý đồ xấu… ”

 

"Và…" - Kim Gongja lại mỉm cười - “Tôi muốn mua tư cách thành viên danh dự của Bang hội Sangryun.”

 

"Hả?"

 

“Chi phí mua tư cách thành viên danh dự là 10.000 đồng vàng, phải không?”

 

Kim Gongja đến gần cái bàn và đặt tay lên đống tiền vàng.

 

Vàng. Màu sắc làm chói mắt con người. Nhưng Kim Gongja biết rằng có một thứ còn mê hoặc hơn nữa, đó là tương lai của Kim Gongja. Vì tương lai đó, Kim Gongja phải đầu tư những đồng tiền vàng này mà không được hối tiếc.

 

"Tôi sẽ thanh toán ngay bây giờ."

 

“…”

 

Kẻ Giữ Két quan sát khuôn mặt Kim Gongja trong giây lát.

 

“Khách hàng Kim Gong-ja… ngài chưa tham gia bất kỳ hội nào khác phải không?”

"Đúng vậy."

 

Bang hội.

 

Nó sinh ra không phải là để giao lưu. Thay vào đó, lý do quan trọng nhất khiến một người vào Hội là để được Hội bảo vệ.

Tất nhiên, ở Tháp vẫn có những người tốt và cả Hội Liên hiệp thợ săn. Nhưng không đủ.

Kim Gongja có thể bị tấn công và giết một cách dễ dàng. Anh đã nhận ta điều đó khi bị Hỏa đế và Kiếm vương giết chết.

 

Vô luật pháp.

So với thế giới bên ngoài, nơi này tàn bạo hơn nhiều.

Thiên Hỏa đế thích hành động một mình. Sau khi trúng số hai lần, hắn không them nhờ ai bảo vệ. Nhưng cuộc sống của hắn chắc chắn không dễ dàng gì vì hắn thường xuyên bị ám sát và đầu độc. Ngay cả Kiếm Vương cũng lo lắng chuyện ai đó ám sát mình.

"Mình không nên dại dột đi theo dấu chân của họ."

 

Không cần phải đối đầu với các Bang Hội lớn. Dù sao đi nữa, mục đích của anh ta là leo tháp, không phải là chiến đấu với con người.

 

"…Vâng"

 

Kẻ Giữ Két lấy ra một cuốn sổ và bắt đầu viết nguệch ngoạc điều gì đó.

 

“Bất kỳ ai cũng có thể trở thành thành viên danh dự của hội chúng tôi, sau khi trả phí. Xin ngài chờ chút, chúng tôi sẽ cấp cho ngài thẻ hội viên danh dự hạng hai. ”

 

"Tốt lắm. Và… ” - Kim Gongja nói thêm – “Tôi đang sống trong một căn hộ nhỏ, giá rẻ. Hy vọng Sangryun sẽ giới thiệu cho tôi một chỗ ở tốt hơn. "

 

“…”

 

“Và nếu phải công bố danh tính của người trúng giải nhất, hãy ghi chú rằng tôi là thành viên danh dự của Hội Sangryun. ”

 

Kẻ Giữ Két đã viết tất cả những điều Kim Gongja yêu cầu vào sổ tay, với vẻ mặt bàng hoàng.

 

"Quý khách… Ngài thật kỹ tính và chu đáo."

 

“Ờ. Thời thế đảo điên mà. Tôi cần phải chuẩn bị cho bất cứ điều gì có thể xảy ra”.

 

"…Ngài nói hoàn toàn đúng."

 

Phía sau lưng, Bae Hu-ryeong đang ôm bụng cười ngất.

 

“Hehe.  Nhìn xem. Có lẽ ban nãy ông ta đã nghĩ cậu là một gã khờ. Giờ thì ngớ người luôn rồi kìa”.

 

“Không. Chính ông mới nghĩ vậy” – Kim Gongja nói nhỏ.

“Ta ư? Đâu có! Ta hổng nhớ gì hết nhaaaa”

 

Ôi chúa ơi. Cái gã chết tiệt này. Thật là trơ trẽn. Hoàng đế nào cũng trơ trẽn vậy ư?

 

“Dù sao đi nữa, chú mày làm tốt lắm” - Bae Hu-ryeong tiếp tục cười – “Vì cậu còn quá trẻ, ta cứ ngỡ rằng mình sẽ phải chăm sóc và thay tã cho cậu cơ đấy. Nhưng xem ra cậu sẽ ổn thôi.

 

"Nếu ông không nói được câu gì tử tế thì im mồm đi."

 

“Hehe. Chú mày đang vui lắm đúng không?”

 

Bae Hu-ryeong nói đúng. Miệng Kim Gongja thì càu nhàu nhưng lòng cậu đang ca hát.

 

4000 cái chết để lùi lại 4000 ngày.

Kim Gongja đã trải qua hơn 4000 lần đau đớn vì cái chết. Giờ là lúc anh tận hưởng thành quả.

 

Note: Đề nghị các bên leech truyện chậm 1 ngày. Ghi nguồn: MNO/Moonsnovel.

Mục lục: 

Chương 10

Chương 9

Chương 8

Chương 7

Chương 6

Chương 5

Chương 4

Chương 3

Chương 2

Chương 1


No comments

Powered by Blogger.